Banner

Quang Âm Chi Ngoại

Quang Âm Chi Ngoại




<p>Trong đó tràn ra uy áp đáng sợ, ẩn chứa phong ấn kinh người, thậm chí cóvẻ còn mạnh hơn đôi chút so với lực lượng tự bạo đại thế giới của thanh niên họPhong trước đó.Nếu chỉ là như thế thì cũng thôi, Hứa Thanh và Đội trưởng dung nhập vàoĐế thi, rồi điều khiển nó, trả giá một chút cũng không phải không thể đánh ra,thế nhưng… Trên phong ấn này, lại có một tấm bùa nổi lơ lửng.Giấy nó màu bạc, chữ viết trên đó dù rõ ràng, nhưng lại khó phân biệt ýnghĩa của nó, nhưng cảm giác thần thánh tràn ra từ trong đó rất nồng đậm.Khác với khí tức Thần linh, đó là… Khí tức của Đại Đế!Hứa Thanh cùng Đội trưởng biến sắc.Không cần phải cân nhắc, bọn họ lập tức đã hiểu được, phong ấn này nhấtđịnh là do Nguyệt Đông - người ẩn nấp một đường lén đi theo, tiến vào lối đicuối cùng, bố trí.Nàng này và Lan Dao một người trước một người sau, phối hợp lẫn nhau, cóthể xưng là hoàn mỹ.Nhưng bố trí đến loại trình độ này, thậm chí vận dụng vật như thế, chỉ enhân quả trong đó tuyệt đối không đơn giản là vì đoạt bảo.Dù sao giá trị của tấm phù văn này cũng rất to lớn.“Hai vị đạo hữu chớ có lo lắng, phong ấn này không phải nhằm vào cácngươi, mà là phòng ngừa Phong Lâm Đào chạy thoát, đợi đến sau khi hai ngườichúng ta Phong Lâm Đào chém giết, tự nhiên sẽ mở ra phong ấn, để các ngươirời đi.”“Mặt khác, nếu hai vị chịu xuất thủ tương trợ, rút ngắn thời gian chém giết,tất nhiên là tốt nhất, dù sao con chuột vàng kia … Cũng sắp không cách nào bịvây khốn.”Nguyệt Đông thản nhiên mở miệng. Giờ phút này, con chuột vàng phía saunàng rõ ràng đang giãy dụa kịch liệt. Hiển nhiên dù thời gian vây khốn một nénnhang mà Lan Dao nói có chỗ giả dối, nhưng tấm gương kia cũng quả thậtkhông cách nào duy trì quá lâu.Thế là đáy lòng Hứa Thanh và Đội trưởng trầm xuống.Bọn họ cũng không thể không thừa nhận, ba vị tu sĩ đến từ Thánh địa trướcmắt này chẳng những có tu vi cường hãn, pháp bảo vô số, mà tâm trí cũng đềuphi phàm. Chuyến này, gần như mỗi người đều có mục đích riêng, mỗi mộtphương đều có chiêu sau.Trong lúc đó, một khi không cẩn thận, e là dù chết cũng phải tuyệt tích ở nơiđây.Thanh niên họ Phong cũng quét mắt qua, sắc mặt lập tức càng tái nhợt hơn,thậm chí trong mắt đều lộ ra vẻ tuyệt vọng. Hắn cười thảm một tiếng.“Phong Cấm phù của Thánh Tổ, bùa này cần hao phí vô số chiến công trongtộc mới có thể đổi được một tấm… Không ngờ tới vì Phong mỗ, đạo hữuNguyệt Đông lại chịu chi như thế.”“Giữa ngươi và ta, chỉ sinh ra mâu thuẫn ngắn ngủi bởi vì lợi ích, các ngươicũng đều lấy đi đồ vật rồi, nhưng lại sớm bố trí phong ấn này, xem ra là muốntriệt để chơi chết Phong mỗ. Việc này, Phong mỗ quả thực rất bất ngờ.”“Giữa chúng ta, hẳn là có thù sâu hận lớn gì sao!!”Thanh niên họ Phong đỏ ngầu hai mắt, dáng vẻ như thể điên cuồng sau khituyệt vọng. Âm thanh đến cuối cùng, đã gần như gào thét.“Thù sâu hận lớn? Ngươi cứ nói đi!” Trong mắt Nguyệt Đông trào dâng sátcơ mãnh liệt, nét mặt dịu dàng của nàng hoàn toàn biến mất, thay vào đó mộtnỗi hận thù sâu sắc, giống như hận đến không thể nuốt sống thịt hắn.“Phong đạo hữu, một thân huyết mạch Ma Vũ này của ngươi, chân chínhđược thu hoạch như thế nào, hai tỷ muội chúng ta đã điều tra rất nhiều nămrồi!”“Ngươi cho rằng thần không biết quỷ không hay, không người biết được,nhưng nàng… Có một người tỷ tỷ, chỉ là nàng không nói với ngươi mà thôi, màchuyến này chúng ta đi, bảo vật gì đều là tiếp theo, mục tiêu chân chính, chínhlà ngươi.”Lan Dao ở bên cạnh, cắn răng mở miệng, rồi thân thể lóe lên, bay thẳng đếnthanh niên họ Phong, Nguyệt Đông cũng ôm mối hận thù phóng đến.Tiếng nổ vang dội vọng lại, ba người đánh nhau.Mà thanh niên họ Phong bây giờ đã bị thương nghiêm trọng, chỉ có thể miễncưỡng phòng hộ, nhưng máu tươi phun ra một ngụm tiếp một ngụm.Cùng lúc đó, giữa không trung, dưới tấm lưới lớn phong ấn, sắc mặt HứaThanh và Đội trưởng trở nên âm trầm, bọn họ không muốn tham dự việc này,nhưng bây giờ con chuột vàng kia đã giãy dụa ngày càng kịch liệt.Một khi nó thoát vây…Hứa Thanh và Đội trưởng nhìn nhau, đều nhìn ra chột dạ trong mắt nhau.Mỗi người bọn họ đã chạm vào quả trứng, e là sau khi chuột vàng giãy dụa ra,sẽ muốn diệt bọn họ đầu tiên.Nếu muốn rời đi, phương pháp duy nhất bây giờ, dường như chính là tươngtrợ Nguyệt Đông và Lan Dao.Hơn nữa… Qua cuộc đối thoại giữa hai nữ tử và thanh niên họ Phong, bọnhọ cũng nói ra nhân quả rồi. Dù không biết cụ thể, nhưng phán đoán một cáchđơn giản, hai nữ tử này làm như vậy là vì báo thù cho muội muội, cũng có thểnhìn ra mấy phần tâm trạng của bọn họ.Thế là sau khi nhìn nhau một lần nữa, Hứa Thanh và Đội trưởng đều chớpmắt như bình thường, tiếp theo cũng lộ ra vẻ quả quyết.“Súc sinh không bằng người như thế, tất nhiên là đáng chết!”Đội trưởng gầm nhẹ, sau đó lại nói.“Hai vị tiên tử, chúng ta đứng ở đây chờ là được!”Mắt thấy như vậy, sắc mặt thanh niên họ Phong trắng bệch. Từ khi tu hànhđến nay, hắn đã trải qua nhiều lần nguy cơ sinh tử, nhưng cục diện hung hiểmgiống như hôm nay, vẫn cực ít gặp được.Nhất là tính cách của hắn, cũng khiến cho hắn thường thường mới là thợsăn, mà không phải bị đi săn như hôm nay.Hết thảy hết thảy, đều là bởi vì Thánh Thiên Thần đằng bị nuốt…Nghĩ đến đây, gân xanh trên trán hắn đã sắp nổi lên, áp lực trong đầu cũngtăng lên, nhưng lại bị hắn cưỡng ép đè xuống, không suy tư về chuyện có thểlàm cho hắn điên cuồng này.Vừa xuất thủ hết sức chống cự, liên tục bại lui, mấy lần trào máu, đồng thờihắn nhìn như tuyệt vọng, nhưng trong lòng lại đang nhanh chóng phân tích cụcdiện bây giờ. Hắn hiểu được giờ phút này muốn phóng thích con chuột vàngkia, thì nhất định phải vận dụng đại thế giới tự bạo một lần nữa.</p>